MỘT ĐÔI LỜI – NĐChâu K2

Thưa Diễn Đàn,
Sau khi thấy Vô Chiểu Huynh đề nghị tôi cùng Hồng Nhung ra ứng cử Ban Đại Diện, Hồng Nhung đã trả lời “xin miễn”. Riêng tôi cảm thấy trong lòng mình rất ngán ngẩm, vì tôi đã một thời có chân trong Ban ĐD cùng với VCH và một số bạn bè khác, sau khi có một cuộc va chạm xảy ra, chúng tôi thấy phức tạp quá nên xin từ nhiệm. Bây giờ nếu tôi trả lời “xin miễn” giống như HN, và nếu ai ai cũng đều trả lời như vậy hết, thì thử hỏi DĐ mình sẽ đi về đâu?
Hiện nay tôi đã già, chưa đến nổi già cả lú lẫn, nhưng thường thường khi người ta đã có tuổi, thì lại thích sống khép kín “riêng một góc trời”, không còn muốn dính dáng đến chuyện thị phi của thiên hạ, mà sinh hoạt cộng đồng rất dễ gặp nhiều hệ lụy.
Nhưng suy cho cùng, một tập thể phải có người đứng đầu, nếu không chỉ là một đám người ô hợp, mạnh ai nấy hành xử một cách vô tổ chức, thì tổ chức đó trước sau gì cũng suy tàn, rồi cuối cùng sẽ đi đến tan hàng xóa sổ.
DĐ/ THTĐ đã tồn tại qua bao nhiêu năm trời, có lẽ đã gần 20 năm, cũng có lúc vui bát ngát, cũng có lúc buồn ngẩn ngơ, và có một điều đáng buồn là đã có một thời chúng ta đấu đá lẫn nhau kịch liệt, giống y như một căn bịnh mà bất cứ Hội Đoàn nào ở Hải ngoại cũng đều mắc phải. Vấn đề này đã gây lên một hệ lụy nghiêm trọng, một số thành viên chán nản rút tên ra khỏi DĐ. Số còn lại hàng ngày vẫn vào trang web của DĐ, đọc các bài do các bạn post lên, xem xong rồi lặng lẽ tắt máy, không ý kiến, không bình luận gì hết, bởi vì người ta e ngại va chạm. Một DĐ như vậy báo hiệu một điềm không lành, một DĐ sắp chết.
DĐ/THTĐ là nơi chốn tụ họp của những người đã có một thời mang phù hiệu THTĐ-HĐ-NHH, hình như nó có một sợi dây thiêng liêng ràng buột những người học trò này lại với nhau, mà chúng ta hay gọi là tình đồng môn. Bởi vậy bất kỳ ai trong chúng ta đều không muốn thấy DĐ trường mình lần hồi tan rã. Cho nên, tôi chấp nhận việc đề cử của VCH, cho dẫu tôi biết rằng, chưa chắc tôi đã làm nên cơm cháo gì để vực DĐ sống lại, tôi chỉ biết cố gắng hết sức mình với một tấm lòng THTĐ thiết tha. Tôi cũng như tất cả các bạn đều không muốn rằng, một nơi chốn thân yêu của mình, từ từ chết dần chết mòn trong nỗi niềm thương xót của tất cả chúng ta.
Việc chấp nhận của tôi như một khích lệ để các bạn cùng nhau đề cử ứng cử, trong công việc gánh vác cho cộng đồng, chứ hỏi đến ai cũng đều nói “xin miễn” hết, thì còn ai dám ra nữa, thậm chí có người chưa có ai đề cử đã “xin miễn” trước rồi, chả lẽ DĐ không còn một ai nhiệt tâm nữa hay sao?
Tôi khẩn thiết kêu gọi, mọi người hãy xắn tay áo lên để cuốc xới chăm bón lại khu vườn THTĐ, xây dựng lại một nới chốn vui chơi, thắm thiết tình đồng môn, không giận hờn thù ghét nhau, xin đừng bắt bẻ nhau từng câu từng chữ, xin bỏ ra ngoài những chính kiến chánh trị trái chiều nhau, để chỉ còn lại thuần túy là học trò THTĐ-HĐ-NHH. Hãy nhớ lại những ngày xưa thân ái, những ngày mà lúc nào chúng ta cũng rộn rã tiếng cười, không hề giận hờn ghét bỏ nhau lâu, không hề có cảnh đấu đá nhau một cách nghiêm trọng. Hãy bỏ qua tất cả những tị hiềm, để làm lại từ đầu, hãy đặt tinh thần THTĐ lên trên hết.
Tôi ra ứng cử mà không hề mong mình đắc cử, mà chỉ mong một nhóm bạn trẻ nào đó ra ứng cử và đắc cử. Những đàn em này hơn hẳn tôi về mọi mặt: kiến thức sâu rộng hơn, đầu óc còn trong sáng hơn, và đều quan trọng hơn hết là tâm huyết còn nóng hổi hơn. Tôi chỉ mong mình như một que diêm, đốt lên để sưởi ấm những tấm lòng THTĐ đã nguội lạnh.

Chỉ vậy thôi.

NĐC K2.

You may also like...

2 Responses

  1. Ho Van Trai GS says:

    Tôi xin góp chút ý kiến:
    Từ lâu tôi thuộc “nhóm THẦM LẶNG”. Nay đọc MỘT ĐÔI LỜI rất tâm huyết của Em Ngô Định Châu tôi thực sự xúc động và hoan nghênh thái độ DẤN THÂN của Em sẳn sàng “Vác Ngà Voi” cho tập thể THTĐ-HĐ-NHH. Ai đã từng sống dưới mái trường THTĐ-HĐ-NHH mà KHÔNG cảm thấy “có một sợi dây thiêng liêng ràng buộc” các thành viên lại với nhau. Tôi gọi nó là TÌNH NGHĨA THTĐ-HĐ-NHH (Tôi mượn cách đăt TỰA một truyện ngắn của Nhà văn SƠN NAM. Ông viết TÌNH NGHĨA GIÁO KHOA THƯ) Thứ tình nghĩa này, với những ai chung thủy với nó, sẽ đồng hành với họ đến cuối cuộc đời. Em CHÂU là một trong những người đó.
    Trân trọng,
    Hồ văn Trai

  2. Kim Hường says:

    Huynh Châu là 1 trong 4 anh chị K2 thành lập DĐ THTĐ những ngày đầu tiên, hi vọng với tinh thần tiên phong sẳn có, huynh sẽ là người đại diện của BĐH tốt nhất trong thời điểm hiện tai!

Leave a Reply