Thơ ráp “Người đưa đò”

Người đưa đò khuất bóng
Bỏ gì lại sau lưng ?
Bao nhiều điều tiếc nuối
Và cả một giòng sông (VCH – K1) 
—-1—-

Nghĩ về người khuất bóng
Với bao điều tiếc thương
Nên bạn ơi hãy chóng
Đến thăm thầy cô mình
Ngay khi còn có thể       
Vậy là đẹp phải không? (Liên Minh – K4)
     —-2—-

Luôn ghi khắc trong lòng 
Bao hình bóng thầy cô 
Người lái đò tâm huyết 
Mãi miết với tay chèo 
Cả một đời lèo lái 
Đưa bao người qua sông  ( Sương Đặng – K10 )
    —-3—-

Bao nhiêu người qua sông ,
Hỏi mấy người còn nhớ 
Người đưa đò năm xưa?
Tận tụy kể gì mưa,

Màng chi trưa nắng gắt 
Vẫn đưa người qua sông.
Ngày từng ngày lặng lẽ 
Con đò vẫn yêu thương 

Đưa người về đến bến 
Khách một ngày quay lại 
Ơi! Đò cũ đâu rồi?!
Chông chênh buồn chông chênh (LyKhong – K4}
   —-4—-

Người đưa  đò tách bến
Bỏ lại dòng sông xưa 
Bao nhiêu người tiếc nuối
Và vạn điều ước mơ (LND -K1)
   —-5—-

Ước sao về lại sông xưa, 
Con đò lặng lẽ, người đưa đâu rồi. 
Mưa chiều sông lạnh đơn côi.. (TBT – K3)
Nhớ sao là nhớ, ngày tôi nhập trường (VCH – K1) 
   —-6—-

Người đưa đò ngày ngày vẫn chờ trông
Mong tin vui bao đoàn khách sang sông
Kẻ hiển vinh nhưng cũng người chật vật !
Khách trên đò ngày ấy có còn mong

Ngày trở lại thăm lái đò ngày cũ
Hay dòng đời trôi theo  như thác lũ
Đành lần lữa nhãng quên ngày trở lại !
Bỏ lái đò ôm kỷ niệm thiên thu .(Ba Hoa – GS)
   —-7—-

Người đưa đò âm thầm trên bến cũ 
Chuyên chở ân tình mãi chẳng phôi pha
Mặc cho ngày tháng  trôi qua
Đò đưa đến tận bến xa chẳng màng (Kim Hải – K4)
   —-8—-

Đò ngang bao lượt qua sông 
Khách bước lên bờ, ngoảnh lại mấy khi.(Bích Hợp – K10)
   —-9—-

Non sông vận nước thịnh suy
Người đưa vẫn đợi đến khi khách về
Người con xứ Thủ xa quê
Có lần nào  nhớ chuyến đò năm xưa ? (VoChieu – K1)
   —-10—-

Mãi còn thương còn nhớ 
Bóng dáng của thầy cô
Người mang dòng tri thức
Trao em tuổi học trò .

Thời gian  trôi lặng lẽ
Người đi khuất nơi xa 
Người đưa dò xưa ấy 
Bỏ dòng sông cô đơn …(Phước Nguyễn – K6)
   —-11—-

Tình cô trò thắm thiết
Đâu ngại gì cách xa
Bến sông vẫn còn đó
Người đưa đò nay đâu (Kim Ngân – K11)
   —-12—-

Đò ngang cũ dần theo năm tháng 
Bến xưa giờ trơ trọi gốc cây đa 
Người lái đò luân chuyển thế hệ qua 
Nhưng con đò…vẫn con đò nguyên thủy (Bích Hợp – K10)
   —-13—-

Người qua đò  dấn bước
Mắt hưởng về ngày mai
Xây bao nhiêu ước vọng.
Qua bao lần sang sông

Biết bao người chèo lái…
Trải tháng rộng năm dài
Người qua đò danh toại
Người đưa đò nơi mô…!? (LHĐ- K3)
   —-14—-

Người chèo con đò nhỏ
Đưa ta đến bên bờ
Thầy cô gieo tri thức
Giúp trò dựng giấc mơ (NVT K4)
   —-15—–

Người lái đò đứng đó
Lặng lẽ vững tay chèo
Năm tháng dù mưa nắng
Vẫn gieo mầm tri thức
Cho thế hệ học sinh
Ôi! Kể sao cho xiết
Công lao như biển trời
Thầy, Cô em là thế
Muôn đời em khắc ghi! (Vũ Chinh K4)
Giờ nhớ lại, còn gì ? (BBT)
   —–16—–

Thầy trồng người, Cô dạy chữ
Chèo lái âm thầm đưa đến bến
Qua bao thế hệ, tận tuỵ niềm yêu mến
Học trò theo chuyến đò đưa rước của Thầy Cô (HOA DUNG – K9)
   —–17—–

Thầy thắp lửa trong tim những tâm hồn trẻ
Theo tháng ngày dài bụi phấn bay bay
Lời thầy giảng vẫn còn vang vọng mãi 
Một thưở nào đàn em nhỏ thơ ngây

Tìm về trường xưa muôn trùng kỷ niệm 
Nhớ dáng thầy người chở khách sang sông 
Chở cả tương lai dưới ánh trời hồng 
Bao thế hệ qua rồi có bao giờ trở lại …(Kim Âu – K10)
   —-18—

Thầy cô ….
Người đưa đò trên dòng sông  học vấn
Cho chúng con những kiến thức ra đời
Những kỷ niệm khó quên thời đi học 
Ân tình cả đời chúng con nặng mang

Giờ chúng con cũng đã già trên đường đời
Trở lại trường tìm người chuyên chở qua sông
Thầy cô đã khuất bóng làm người thiên cổ
Nhũng chiếc đò xưa người đưa đò tìm đâu….(Ngọc Hà ~ K6)
   —-19—

Thời gian trôi trên dòng đời tấp nập
Hình ảnh Thầy Cô – người đưa đò nhiệt tâm
Mỗi một chuyến đò với muôn vàn ước vọng
Thế là – Cô và Thầy cùng chèo lái đưa sông
Đò trí thức được ví như sông dài
Vậy là – Thầy và Cô giúp trò vượt qua sông
Cảm ơn Thầy – người lái đò thầm lặng
Cảm ơn Cô – người đưa đò kính yêu. (HOA DUNG – K9)
   —-20—

Tâm tình báo cáo đại sư huynh
Đang ở nơi xa sóng bồng bềnh
Cũng muốn tham gia cùng lắp ráp
Ngặt vì ý tưởng chả hồi sinh

Giữa chốn hoang vu sóng bạc đầu
Nhớ thầy nhớ bạn gặp từ lâu
Nhớ con đò nhỏ thời niên thiếu
Gập ghềnh đưa đến bến thâm sâu (Phạm Văn Vĩnh – K4)
   —-21—

Lặng lẽ như dòng sông
Lái đò miệt mài chèo
Bao đợt khách sang sông
Người đưa đò dõi theo…

Mỗi cuối thu lại đến
Lái và khách bên nhau
Hè về khách rời bến
Bỏ lái đò qua mau

Khách ra đi muôn ngã
Đường chập chùng gai chông
Bao thế hệ bay xa
Người đưa đò vẫn mong

Dù mưa giông bão nổi
Xin được vững tay chèo
Đưa khách luôn tiếp nối
Chở chuyên kiến thức theo.

Nay tóc thày bạc trắng
Bụi phấn nhạt nhòa bay 
Bao thế hệ hay chăng
Lái đò chẳng đổi thay .

Bên bờ Đông người đưa đò khuất bóng
Để thương đau chua xót vạn tấm lòng.
Phía bờ Tây ông lái đò thầm lặng
Vẫn Đặc San xây tiếp nối niềm mong… (Ba Hoa – Gs)
   —-22—

Đời dòng sông xuôi chảy, 
Qua những bến những bờ.
Trò tựa con sóng nhỏ,
Vương bến đợi bơ vơ. 

Như nổi buồn trong nắng.
Như nỗi nhớ trong mưa.
Sông nghiêng mình phẳng lặng, 
Sao sóng ngầm đong đưa !

Dòng sông không trở lại,
Như qui luật không chờ.
Người đưa đò ở đó,
Mái chèo gác chơ vơ !!! (Lê Ngọc – K7)
   —-23—

 

 

( xin mời tiếp…) 

 

Người tham gia: 19, 164 câu 

GS: Ba Hoa
K1:  VoChieu, LND
K3: Trần bá Tường, Lương Hồng Điệp
K4: Liên Minh, Khổng Lý, Kim Hải, Nguyễn Trí, Vũ Chinh, Phạm Văn Vĩnh
K6: Nguyễn Hữu Phước, Ngọc Hà
K7: Lê Ngọc,
K9: Hoa Dung
K10: Sương Đặng, Bích Hợp, Kim Âu
K11: Kim Ngân

VCH

 

You may also like...

Leave a Reply